Hôm nay, mình chính thức trở thành tân cử nhân của Trường Đại học Nghệ An.
Một cột mốc tưởng chừng rất bình thường… nhưng lại là giấc mơ mà cả gia đình mình đã cùng nhau đi qua bằng biết bao cố gắng.
Giữa hội trường đông người, khoảnh khắc mình xúc động nhất không phải là lúc nhận bằng… Mà là khi nhìn xuống hàng ghế phía dưới, thấy bố mẹ – những người chưa từng quen với những buổi lễ long trọng – lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt dõi theo mình với tất cả niềm tự hào.
Con biết… Để có mặt ở đây hôm nay, bố mẹ đã phải đánh đổi rất nhiều.
Có những ngày cuộc sống chật vật,
Có những lúc mệt mỏi tưởng chừng không thể bước tiếp,
Nhưng bố mẹ vẫn chọn cách nhường phần tốt nhất cho con,
Để con được học hành, được trưởng thành, được chạm tay vào ước mơ.
Có thể con chưa từng nói… Nhưng hôm nay, trước cột mốc quan trọng này, con muốn nói rằng:
Con cảm ơn bố mẹ – vì đã dành cả thanh xuân để nuôi dưỡng ước mơ của con.
Cảm ơn vì những hy sinh thầm lặng mà đôi khi con vô tâm chưa kịp nhận ra.
Cảm ơn vì luôn tin con, ngay cả khi con chưa thực sự tin vào chính mình.
Với mình, NAU không chỉ là một ngôi trường… Mà là nơi đã dạy mình cách làm người trước khi làm nghề.
Cảm ơn thầy cô – những người không chỉ trao tri thức. Mà còn dạy chúng em về trách nhiệm, về lòng biết ơn, về cách sống có ích.
Cảm ơn những người bạn – đã cùng mình đi qua những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, Cùng cười, cùng khóc, cùng trưởng thành.
Hôm nay, mình tốt nghiệp. Nhưng hành trình phía trước mới chỉ bắt đầu. Mình sẽ mang theo tất cả những gì đã học được từ NAU – Không chỉ là kiến thức. Mà là giá trị nhân văn, sự tử tế và tinh thần không bỏ cuộc.


