Nghệ An, ngày 28 tháng 02 năm 2026.
Mới đó mà chúng em, những sinh viên lớp thú y K8.01 đã thành những sinh viên sắp ra trường. Nhìn lại năm 2021, khi mới nhập học, thời gian trôi thật chậm, đợi mãi không thấy giờ ra chơi, đợi mãi chưa thấy chuông báo hết giờ, đợi mãi chưa thấy nghỉ tết... Nhưng mỗi năm học trôi qua, thời gian lại càng hối hả. Tới nay, khi ngoảnh lại thoáng cái 4 năm rưỡi đã trôi qua như một cái chớp mắt và để lại trong chúng em nhiều bài học, kỷ niệm và nuối tiếc.
Năm chúng em nhập học là năm dịch Covid 19 đang hoành hành, lúc này thực hiện dãn cách toàn dân, lớp học cũng chủ yếu qua online là chính. Phải tới học kỳ thứ 2, mới là lần đầu tiên bước chân vào giảng đường, lúc này chúng em vẫn còn là những cô cậu học trò vừa rời ghế trung học, mang theo bao bỡ ngỡ và háo hức. Ngành thú y trong mắt chúng em khi ấy vừa thiêng liêng, vừa có chút gì đó xa lạ. Những tiết học giải phẫu đầu tiên với mô hình xương, những buổi thực hành mùi thuốc sát trùng nồng nặc, những lần run tay khi cầm kim tiêm tập tiêm trên mô phỏng… tất cả đều mới mẻ và khiến chúng em không khỏi lúng túng. Có những hôm học đến tối muộn, đầu óc quay cuồng với các thuật ngữ chuyên môn, tự hỏi liệu mình có đủ kiên trì để theo đuổi con đường này hay không.
Thế nhưng chính những khó khăn ấy lại dạy chúng em cách trưởng thành. Ngành thú y không chỉ đòi hỏi kiến thức mà còn cần lòng yêu thương động vật, sự tỉ mỉ và tinh thần trách nhiệm cao. Chúng em học cách quan sát từng biểu hiện nhỏ của vật nuôi, học cách lắng nghe chủ nuôi chia sẻ, học cách bình tĩnh xử lý khi ca bệnh trở nên nguy cấp. Mỗi bài thực hành không đơn thuần là một điểm số, mà là một bước tiến nhỏ trên hành trình trở thành bác sĩ thú y thực thụ.
Chúng em vẫn nhớ như in những buổi thực tập đầu tiên tại trại chăn nuôi và phòng khám. Đó là khi lý thuyết trong sách vở không còn nằm yên trên trang giấy, mà hiện hữu trước mắt bằng những ca bệnh thật sự. Lần đầu tiêm phòng cho một chú bò, tim chúng em đập nhanh đến mức tưởng chừng như nghe rõ từng nhịp. Lần đầu đỡ đẻ thành công một đàn lợn con, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt thì tràn đầy quyết tâm. Sau mỗi ca trực, dù mệt nhoài, chúng em lại cảm thấy hạnh phúc vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào việc cứu chữa và bảo vệ sự sống.
Bốn năm rưỡi không chỉ có học tập mà còn là quãng thời gian của tình bạn và tình thầy trò. Lớp K8.01 của chúng em từ những con người xa lạ đã trở thành một gia đình. 33 người, từ các xã khác nhau của tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Trị (nay là Quảng Bình) hay thậm chí tới từ nước Lào xa xôi. 33 con người, 33 tính cách tạo nên sự đa dạng văn hóa trong chính lớp học của mình. Khi cả lớp cùng nhau tham gia các hoạt động của trường như văn nghệ, hội trại, các giải thi đấu thể thao như bóng đá, bóng chuyền, hay các hoạt động tình nguyện. Lúc đầu thì nhường nhịn hết người này, người kia, không ai chịu làm, khi thì kéo lũ lượt cả đám chen chúc cùng làm. Sau mỗi hoạt động, tình cảm trong lớp lại càng thêm gắn kết. Có những buổi thực hành phải dậy từ rất sớm, cả lớp lục tục kéo nhau đi trong cái lạnh buổi sáng, vừa đi vừa đùa để xua tan mệt mỏi. Những tiếng cười vang lên trong phòng thực hành, những buổi sinh hoạt lớp đầy ắp tiếng nói và cả những giọt nước mắt khi có ai đó gặp chuyện buồn – tất cả đã tạo nên một thanh xuân không thể nào quên.
.png)
Những bài học từ sự dìu dắt tận tình của các thầy cô, sự quan tâm chỉ bảo sâu sắc của các thầy cô trong trường luôn là kim chỉ nam cho chúng em trên con đường tiến bước tới tương lai. Từ tận đáy lòng, chúng em xin chân thành cảm ơn sự quan tâm, giúp đỡ, tạo điều kiện hết sức của quý ban giám hiệu, các thầy, cô giáo là giảng viên của trường, đặc biệt là các quý thầy, cô giảng viên khoa Nông Lâm Ngư, trường Đại học Kinh tế Nghệ An (nay là Đại học Nghệ An) đã giúp chúng em hoàn thành chương trình học này. Trong những năm học ở trường, do tuổi trẻ nông nổi, chúng em đã phạm một số sai lầm, và nhận được sự hướng dẫn giải quyết cũng như tạo điều kiện hết mức của các quý thầy, cô đã giúp chúng em nhận ra sai lầm, khắc phục, sửa chữa cũng như phát triển bản thân trở thành phiên bản tốt hơn của mình. Thầy, cô coi chúng em như những người con, người em trong gia đình, vừa dạy học, vừa dọa nạt, vừa dỗ dành như những đứa trẻ, thầm mong chúng em nên người. Có thầy nghiêm khắc trong từng bài kiểm tra, có cô tận tình chỉ bảo từng thao tác nhỏ, những lần tâm tình về kinh nghiệm xương máu hồi còn trẻ, tất cả những bài học ấy đều được bọn em cất giấu trong tim. Những lời nhắc nhở “nhân y cứu người, thú y cứu cả nhân loại ” vẫn luôn vang vọng trong tâm trí chúng em. Nhờ sự dìu dắt ấy, chúng em dần hiểu rằng nghề thú y không chỉ là chữa bệnh mà còn là bảo vệ sức khỏe cho các loài vật, góp phần đảm bảo sức khỏe cộng đồng và phát triển ngành chăn nuôi bền vững.
Thời gian trôi qua, chúng em dần quen với nhịp học tập dày đặc, với những kỳ thi căng thẳng và cả những lần vấp ngã. Có những môn học khiến chúng em lo lắng đến mất ngủ, có những bài thi làm chưa trọn vẹn để rồi tiếc nuối. Nhưng chính những trải nghiệm đó giúp chúng em học cách đối diện với áp lực. Mỗi lần thất bại là một lần tự nhìn lại bản thân, điều chỉnh phương pháp học và rèn luyện kỹ năng. Chúng em hiểu rằng ngoài kia, khi bước vào môi trường làm việc thực tế, thử thách còn nhiều hơn thế.
.png)
Giờ đây, khi chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp, cảm xúc trong chúng em thật khó gọi thành tên. Vui vì đã đi được đến chặng đường cuối cùng của quãng đời sinh viên. Tự hào vì mình đã không bỏ cuộc giữa những khó khăn. Nhưng cũng bâng khuâng, tiếc nuối vì sắp phải rời xa mái trường, rời xa giảng đường quen thuộc và những người bạn thân thương. Có lẽ sau này, chúng em sẽ nhớ những giờ học tưởng chừng dài vô tận, nhớ cả cảm giác hồi hộp trước mỗi kỳ thi.
Ra trường đồng nghĩa với việc bước vào một hành trình mới – hành trình của trách nhiệm và cống hiến. Mỗi chúng em sẽ đi những con đường khác nhau: người làm việc tại phòng khám thú cưng, các trang trại chăn nuôi, các công ty thuốc thú y, cám chăn nuôi; người về quê phát triển mô hình chăn nuôi; người tiếp tục học cao hơn để nghiên cứu. Dù ở đâu, chúng em cũng mang theo hành trang là kiến thức, kỹ năng và những giá trị mà nhà trường đã trao gửi.
Chúng em hiểu rằng nghề thú y không phải lúc nào cũng hào nhoáng. Sẽ có những ngày trực xuyên đêm, những ca bệnh không thể cứu chữa khiến lòng nặng trĩu, những áp lực từ phía chủ nuôi và xã hội. Nhưng chính tình yêu nghề và ký ức đẹp của thời sinh viên sẽ là động lực để chúng em tiếp tục cố gắng. Chúng em tin rằng mỗi lần nhìn thấy một con vật khỏe mạnh trở lại, mỗi lần nhận được lời cảm ơn chân thành, chúng em sẽ nhớ về những ngày tháng miệt mài học tập nơi giảng đường.
Thanh xuân của chúng em gắn liền với những bộ áo blouse trắng, với mùi thuốc sát trùng và những âm thanh của những con vật cần sự giúp đỡ. Đó là thanh xuân của những ước mơ giản dị nhưng bền bỉ. Và dù sau này mỗi người một nơi, chúng em vẫn sẽ luôn tự hào khi nhắc đến hai chữ “K8.01” – một phần tuổi trẻ đã dạy chúng em biết yêu thương, biết trách nhiệm và biết nỗ lực vì một mục tiêu chung.
.png)
Ngày ra trường chắc chắn sẽ có những cái ôm thật chặt và những giọt nước mắt lăn dài. Nhưng chúng em tin rằng đó không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một chương mới. Bốn năm rưỡi đã khép lại, nhưng những bài học và kỷ niệm sẽ còn theo chúng em mãi mãi. Và khi nhìn lại, chúng em có thể mỉm cười vì đã sống hết mình cho những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ – những năm tháng mang tên sinh viên thú y K8.01.
Sinh viên Thý Y K8.01